Đa cấp!


40
2 shares, 40 points

Như mọi sáng, đớp xong bát bún, mồm ngặm tăm , chân khệnh khạng ra quán trà đá làm cốc súc miệng. Bước vào quán,thấy bàn trước mặt có 1 đôi đang trò chuyện. Nam thanh niên quần đen, vest đen, giầy đen tầm khoảng 25, 26 tuổi gì đó nhìn chỉn chu rất. Ngồi đối diện là một người con gái, theo kinh nghiệm tia gái lâu năm mình ước chừng chị này trên dưới ba mươi. Áo trắng, zip đen, tóc uốn xoăn. Tao đồ rằng anh chị này là nhân viên của công ty Ford gần đây. Đặt đít xuống, ông chủ quán mang cốc nước ra, thì bắt đầu nghe được câu chuyện của đôi trai gái bàn bên cạnh.

Nam thanh niên lên tiếng:

– Xin lỗi, chị cho em hỏi thu nhập hiện tại chị được khoảng bao nhiêu một tháng?

– Chị dân văn phòng, thu nhập trung bình cũng chỉ được khoảng 5,6 triệu/ tháng.Chị gái rụt rè trả lời

– Vâỵ ạ? Chị có bao giờ nghĩ là mình phải thay đổi thu nhập của mình, nâng tầm cuộc sống nên một vị trí khác không ạ?

– Tiền nhiều thì ai chả muốn em. Nhưng chị không biết thay đổi bằng cách nào?

– Tốt ạ.Thế mới có cuộc gặp giữa chúng ta ngày hôm nay. Nếu bây giờ em mang đến cho chị một cơ hội để chị thay đổi thu nhập lên một mức khác xa thu nhập hiện tại của chị. Có thể gấp 5, gấp 10 thậm chí gấp rất rất nhiều lần. Chị có sẵn sàng nắm bắt cơ hội đó không ạ?

Chị gái kia chưa kịp trả lời, nam thanh niên bắn tiếp:

– Chị Vân ạ, phụ nữ bây giờ khác hoàn toàn so với ngày xưa rồi. Không đơn giản chỉ là có một công việc thu nhập đủ chi tiêu cho mình. Sáng hục đầu đi làm, tối hục đầu về nấu nướng dọn dẹp. Rồi quanh đi quẩn lại vẫn là cái bếp, bỉm sửa, con cái. Thời này, ai cũng phải có nhu cầu được kiếm tiền, được hưởng thụ, có cơ hội để phát triển, để vươn xa. Mà chị thấy đấy, đời người cơ hội đến với chúng ta được mấy lần, nó có dễ dàng có không ạ? Tất nhiên là khó đúng không chị? Hôm nay em gặp chị ở đây là để mang đến cho chị một cơ hội hiếm có trong đời để chị có thể thay đổi số phận, vận mệnh của mình. Tại sao chị không nắm và giữ nó ạ?

– Nhưng chị vẫn chưa hiểu bằng cách nào em?

– À, cái này đơn giản lắm ạ. Đầu tiên chị chỉ cần bỏ 5 triệu ra để mua sản phẩm của công ty em. Mà em cũng nói luôn, sản phẩm của công ty em toàn là sản phẩm có chất lượng quốc tế, sản xuất trên dây truyền hiện đại nhất của Mỹ. Ở ngoài thị trường không có đâu nên chị yên tâm nhé. Sau đó chị sẽ được cấp một mã, hiểu nôm na là thẻ chuyên viên kinh doanh của công ty. Tiếp đó mình sẽ kiếm tiền bằng cách nào, phương thức ra sao…

Ố ồ, nghe tới đoạn này tao thấy bắt đầu quen quen rồi.

*****

Hồi đó, tao là một trong số ít đứa trong làng đỗ Đại Học (chật vật sau 2 năm dùi mài kinh sử,năm đầu trượt vì học hơi ngu, bọn thối mồm trong làng thì đồn rằng trượt do yêu sớm, hehe). Khăn gói quả mướp lên đường nhập học. Nói cho vần thế thôi, thực ra hành trang đi vỏn vẹn chỉ có cái balo (thừa hưởng của ông anh trai) quần áo, cộng thêm mấy củ bà già dúi cho. Ra đi với tâm thế vui mừng, lo âu, pha một chút tự hào.Trước khi đi, bà chị cùng quê đang học năm 3,dặn đi dặn lại :

– Em đi lên bến xe Lương Yên, bắt xe bus 24 ngồi im đến cuối bến là Cầu Giấy, rồi bắt xe 32 cứ bảo cho xuống công ty Sinh Lợi, ai cũng biết công ty này rồi chị ra chị đón.

Sau 2 tiếng vật vã cũng tới bến xe, tụt khỏi xe với 2 túi bóng nôn, nhảy lên xe bus 24 luôn. Vừa lên xe được một lúc, định chợp mắt tí thì có một giọng nói êm và ngọt như cái chị gì ở chương trình CỬA SỔ TÌNH YÊU phát ra:

– Kính chào quý khách! Quý khách đang đi trên tuyến xe bus số 24: BX Lương Yên- Ngã Tư Sơ- Cầu Giấy. Mọi ý kiến thắc mắc, quý khách liên hệ xí nghiệp xe điện Hà Nội, số điện thoại (lâu rồi nên không nhớ)…Điểm dừng tiếp theo Cầu Mai Động. Quý khách vui lòng bấm đèn và ra cửa sau. Xin cảm ơn!

Hơi bất ngờ và thú vị. Mẹ, thủ đô có khác, lịch sự vãi. Đéo như ở quê, dừng ở đâu là lại nghe thấy cái giọng lanh lảnh của thằng lơ xe. Ví dụ: “ bệnh viện Thần Kinh có ai xuống không, xuống thì ra ngoài đê”. Nghe chuối vãi đái.

Nghe đi nghe lại khoảng chục lần cái “chị cửa sổ tình yêu kia” thì cũng tới Cầu Giấy. Bước xuống, mới kịp nhìn thấy dòng chữ : “ĐẠI HỌC GIAO THÔNG VẬN TẢI”,chưa kịp đình hình không gian thì thấy có xe bus 32 nhao như tên bắn tới dừng lại ngay chân. Đám người đang ngồi ghế chờ nháo nhác, hỗn loạn, chen lấn, xô đẩy nhau qua cái cửa xe bé tí. Nhìn khủng khiếp y như cuộc khủng hoảng di cư sang Châu Âu. Hơi sợ nhưng cũng phải liều mình phi lên theo tụi nó chứ biết làm sao. Lên tới nơi, vừa đứng vừa phì phò thở. Cười thầm cái, vậy là mình đã đi đúng lộ trình. Khái niệm “trưởng thành” là đây chứ cần đéo gì phải làm việc to tát . Chút xíu nữa là tới chỗ trọ rồi , tao phục tao quá à cơ! Cu phụ xe xuống thu vé, đưa cho nó 3k và dõng dạc nói, đầy tự tin:

– Anh ơi, khi nào tới Sinh Lợi cho em xuống nhé!

– Lên nhầm chiều rồi . Xuống xe, đi sang đường bắt lại. Nó trả lời bằng vẻ mặt lạnh tanh.

Thôi bỏ mẹ, một chút hoang mang, một chút bấn loạn, giọng yếu hơn hẳn:

– Thế anh cho em xuống ạ.

– Không được, tới bến sau thì xuống. Vẫn cái mặt lạnh như đít bom, phụ xe đáp.

Bố khỉ,lúc này lại thấy thủ đô gì mà phức tạp thế, không như ở quê, thích xuống chỗ nào thì xuống.

Ấn tượng đầu tiên của tao về Hà Nội không phải là hoa sữa nồng nàn như thi ca lãng mạn, cũng chả phải 36 Phố phường hay Tây Hồ lộng gió. Mà đó là đoạn đường từ Diễn – Nhổn.

Lưa thưa hai hàng cây xà cừ già nua,sần sùi, cây chết, cấy sống được phủ một lớp phấn trắng xóa tăng thêm phần nhàu nát, cũ kỹ.Ngồi trên xe bus, nhìn qua cửa kính dưới “lớp sương” mờ ảo chỉ thấy đầu người nhấp nhô, đông nghịt như trảy hội.Cứ ngỡ mình đang du học bên Luân Đôn. Ngày ấy, đường Nguyễn Chí Thanh được công nhận là “con đường đẹp nhất Việt Nam” thì đoạn đường Diễn- Nhổn đó cũng được người dân phong tặng cho một danh hiệu. Cái danh hiệu mà không một vị quan chức nào muốn nhận: “Con đường bụi nhất Thủ đô”. Đáng nói ở chỗ, theo một nguồn thông tin không chính thức hóng hớt từ xóm trọ. Con đường đó bắt đầu thi công từ 3 năm trước. Ngày tao ra trường nó vẫn đang thi công. Thậm chí đến nay, thằng cu con mình sắp đi học rồi nó vẫn đang thi công (đường sắt trên cao). Thiết nghĩ, chính quyền quận Bắc Từ Liêm nên đề xuất đổi mẹ nó tên đường 32 thành đường MÃI THI CÔNG thì hợp lý hơn. Hehe.

Mất khoảng một tuần quằn quại, khóc lên khóc xuống vì nhớ nhà thì bỗng có tin nhắn của thằng bạn. Mở màn hình con Sony Ericson T68i (ông bạn của ông anh trai cho) đọc tin nhắn: “Sáng mai mày có bận gì không, đi tới chỗ này với tao một tí”. Ơ hay, hỏi như troll nhau. Sinh viên ngoài ăn – ngủ- ỉa, mộng tinh thì ghi vài điểm lô văn nghệ thì có cặc gì làm. Nghĩ bụng vậy nhưng vẫn nhã nhặn reply: “ đi đâu?”. Nó bảo cứ đi đi, bí mật, bổ ích cho mày, không chết được đâu mà lo. Phần vì đang buồn, phần vì tò mò tao tặc lưỡi sent : “Ok. Mai qua chỗ tao”.

Sáng hôm sau, hai đứa gặp nhau ở bến xe bus. Nó bảo gần đây thôi, đi bộ cũng được. Cặm cụi bước theo nó khoảng mươi phút thì tới nơi.Qua lời giới thiệu thì được biết trước đây công ty này có tên Sinh Lợi nhưng nay đã đổi thành Thiên Ngọc Minh Uy nghe nó Tàu hơn , đọc cho sang cái mồm. Bước qua cổng, đi thẳng vào bàn lễ tân, tao được phát một thẻ khách mời Vip, đeo vào cổ như thòng lọng xích chó. Tiếp theo là đi thằng vào căn cứ địa bên trong. Mở cửa căn cứ địa đó ra thì thấy một khán phòng chứa được khoảng 500 người. Đảo mắt qua một lượt thì thấy sự phân chia giai tầng rõ rệt trong hội trường này. Giai tầng 1 là những nam thanh, nữ tú trong những bộ vest nhìn sang trọng, đĩnh đạc như các bác nhà ta đi họp Quốc hội. Giai tầng thứ 2 (chiếm số ít) là những đứa ăn mặc luộm thuộm như tao, vẻ mặt ngơ ngác, pha chút sợ sệt.Hỏi ra mới biết, lát nữa sẽ có buổi hội thảo chia sẻ về kiến thức kinh Doanh của công ty.

Mở đầu buổi hội thảo, cu MC lên giới thiệu. Tả qua về cu này tí. Quần đen, vest đen, giầy đen, da ngăm ngăm đen cũng, mắt lanh lẹ, thông minh tóc xoăn vuốt keo ngược lên. Thiếu bó hoa cầm trên tay nữa thì thành chú rể. Bước lên bục sân khấu cu MC mở lời bằng chất giọng to, khỏe, vang:

– Xin chào tất cả các bạn, tôi tên là Nguyễn Văn Xoăn (không nhớ tên nên tạm lấy mái tóc làm tên). Tôi đến từ Thái Bình, năm nay tôi 27 tuổi. Xin chúc các bạn một buổi sáng thật là KHỎE.Tôi yêu các bạn!

– Khỏe…Khỏe…Khỏe..! Chúng tôi yêu bạn, Xoăn ạ!Bên dưới đồng thanh hô to.

– Tôi yêu các bạn nhiều hơn! Ku Xoăn đáp lại bằng giọng vang chắc.

Tiếng vỗ tay rào rào bên dưới. Mình chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì thằng bạn quay sang bảo vỗ tay đi. Hiểu đéo gì đâu mà vỗ. Điên! Nghĩ bụng thế.Lạ một điều là mấy đứa lơ ngơ như tao bọn chúng cũng hò hét, cũng vỗ tay như đúng rồi. Xen lẫn tiếng vỗ tay, tiếng nhạc xập xình như nhạc đám cưới càng làm khán phòng thêm phần hùng tráng. Tổ sư thằng phụ trách âm thanh làm ông ù hết cả tai. Nếu chỉ xét riêng khía cạnh âm thanh thì không khí hừng hực lúc này giống như phía trên là bác Giáp, bên dưới là quân đội ta cùng nhau hô hào quyết tâm trước khi bước vào trận Điện Biên Phủ.(Lẽ nào cái câu “thương trường như chiến trường” xuất phát từ đây??? )

Không khí khán phòng yên ắng trở lại, cũng là lúc cu Xoăn bắt đầu phun châu nhả ngọc. Xoăn chia sẻ từng tốt nghiệp ĐH Y Hà Nội, đang loay hoay đi tìm việc thì có người giới thiệu vào công ty. Sau 2 năm từ đôi bàn tay trắng, giờ đây Xoăn đã có 2 nhà Hà Nội, 2 siêu xe đắt tiền. Mục tiêu tới Xoăn không chỉ có vậy, mà còn rất nhiều thứ lý tưởng khác nữa.Xoăn hiện đang ở vị trí Đại Bàng.

Giải thích qua một tí, ở công ty này không sắp xếp chức danh theo lẽ thông thường như: Trưởng Phòng, Giám đốc… Mà ở đây, chức danh được công ty phong cho dựa trên các loài chim: chim lợn, chim cu, bồ câu… Nói chung chim càng khủng thì chức vụ càng to, tiền càng nhiều là đương nhiên. Theo mình được biết chức to nhất công ty là Chim Ưng. Xoăn nói dài lắm, mà công nhận Xoăn nói hay thật, thấu tình đạt lý. Nói như rót mật vào tai, đến con kiến trong hang cũng phải bò ra. Mình đồ rằng ở quê,Xoăn mà đi tán gái thì chắc hơn một nửa số gái làng phải phá thai mất. Hehe.

Kết thúc phần của mình, Xoăn giới thiệu một tấm gương khác lên chia sẻ về kinh nghiệm kinh Doanh của mình. Chị này mình cũng không nhớ tên nên tạm gọi theo dáng người là chị Béo. Chị hiện đang giữ chức vụ Chim Sâu. Chị Béo cao chừng thước rưỡi, số đo ba vòng: 90- 120- 150. Đôi má chị phúng phính như hai rổ bánh đúc. Hai chân như hai cột đình lừng lững bước đi nom thật oai vệ. Điểm nhấn trên cơ thể chị có lẽ là cặp mông.. Nhìn quả phao câu đó mình lại liên tưởng tới kinh nghiệm của các cụ khi đi chọn trâu: “tai lá mít, đít lồng bàn”. To.Tròn.Đẫy đà là ba từ khái quát một cách ngắn gọn khi nói về cặp mông đó.

Mở đầu màn chào hỏi cũng bằng những câu “ám thị” riêng của “băng đảng”. Bên dưới tiếng vỗ tay rần rần như tiếng mưa đá rơi xuống mái tôn lại vang lên. Thằng bạn tao một lần nữa lại quay sang như có ý “vỗ tay đi mày”. Nể quá tao đành vỗ tay một cách mềm mại.

Chị Béo bắt đầu rưng rưng.. Chị tâm sự rằng trước đây chuyên bán thịt lợn ngoài chợ. Canh ba hàng ngày chị đã phải mò dậy ra lò mổ lấy hàng mang ra chợ. Đầu tắt mặt tối từ sáng sớm đến đêm khuya. Chị đùa rằng có khi nhìn mặt lợn còn nhiều hơn cái mặt cau có của lão chồng ở nhà. Cuộc đời của chị sẽ mãi chỉ có thế nếu không có một chị bạn cùng phường buôn bán củ dẫn lối vào đây.Nơi mà cho chị tất cả những điều trước đây chị chỉ dám nghĩ trong mơ. Ăn mặc sạch đẹp, lịch sự, có thời gian đi đây đi đó, chăm sóc bản thân. Mùi hôi của thịt lợn bị thay thế bởi mùi Floral, Woodly của các hãng nước hoa đắt tiền. Quan trọng nhất là giờ đây chị đã có nhiều tiền hơn trước rất nhiều. Chị kể rằng tháng đầu tiên khi chị vào đây thu nhập của chị là 9 củ. Sau 9 tháng,thu nhập của chị bây giờ đã là 50 củ/tháng. Mục tiêu trong năm tới của chị tối thiểu 1 triệu USD.

Tao ngồi bên dưới mồm há hốc, dãi ròng ròng chảy. Công ty này sao mà giống như cánh cửa thần kỳ quá vậy, thằng nào bước qua,cuộc đời cũng đều sang một trang mới hoành hơn. Tao tâm tư.

Sau phần của chị béo còn rất nhiều tấm gương khác nhưng nội dung cũng rưa rứa như nhau. Từ bác xe ôm, tới anh ngân hàng, chị giáo viên, rồi em công nhân…nhiều lắm. Họ đều là những “đứa con” của Thần gió và có điểm chung: bài thuyết trình của họ dễ động lòng trắc ẩn, dễ đi vào lòng người như bài điếu văn đám ma của đồng chí trưởng thôn ở quê.

Chưa dừng lại ở đó, phần xúc động nhất có lẽ là đoạn trao kỷ niệm chương của công ty. Người trao kỷ niệm chương cho “những tấm gương” là một ông cao, to,bụng phệ, da trắng, mắt một mí. Tới lúc ông xì xà xì xồ mới biết là người Trung Quốc. Khó hiểu nhất là sau khi nhận quà xong, đám người đó sán lại gần, ôm nhau khóc như cha chết.Tao thắc mắc sao VFC không vào đây mà tuyển diễn viên, mất công đào tại 4,5 năm làm đéo cho mệt. Ở quê nghe thóc lúa, ngô khoai quen rồi lên đây toàn tiền tỷ vả vào mặt, cộng thêm sáng chưa ăn gì nên mình thấy hơi choáng và ngột ngạt. Cố ngồi đến gần trưa tao xin phép thằng bạn về trước. Một thời gian sau, được biết thằng bạn cũng không làm ở đó nữa.

****

Thôi đếch hồi tưởng về cái quá khứ ngoài đói ra thì chả có gì đáng nhớ nữa. Quay sang bàn bên cạnh thì thấy chỉ còn mỗi nam thanh niên kia ngồi lại. Bóng chị gái kia khuất dần hướng về ngã tư. Nam thanh niên ngửa cổ tu hết cốc nước. Nhai nốt viên đá trong mồm nghe đến cộp một tiếng rõ to. Trả tiền xong, nam thanh niên vừa đi vừa rút trong túi ra con Lumia 520 màu xanh đưa lên tai (hình như gọi cho đối tác thì phải) :

– Alo, bên chỗ mày thế nào? Địt mẹ,tao vừa xổng mất một con gà. Đen vãi lồn !!!

Chuyện của Facebooker Đoàn Lợi.


Like it? Share with your friends!

40
2 shares, 40 points

What's Your Reaction?

Lol Lol
1
Lol
Cry Cry
0
Cry
Cute Cute
0
Cute
Damn Damn
0
Damn
Dislike Dislike
0
Dislike
Like Like
1
Like
Love Love
1
Love
Win Win
0
Win
WTF WTF
0
WTF

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Thông báo nếu
Chọn Định Dạng
Story
Formatted Text with Embeds and Visuals
List
The Classic Internet Listicles
Open List
Submit your own item and vote up for the best submission
Ranked List
Upvote or downvote to decide the best list item
Video
Youtube, Vimeo or Vine Embeds
Image
Photo or GIF
Audio
Soundcloud or Mixcloud Embeds
Gif
GIF format
Meme
Upload your own images to make custom memes
Poll
Voting to make decisions or determine opinions
Personality quiz
Series of questions that intends to reveal something about the personality
Trivia quiz
Series of questions with right and wrong answers that intends to check knowledge