in

Đừng khóc ở Hà Nội, người Hà Nội bận lắm không ai dỗ được đâu

Biết lên thành phố không dễ sống nhưng không nghĩ là mọi chuyện lại khó đến nhường ấy mọi người ạ.

Mình cũng từng háo hức mong chờ khi bắt đầu cuộc sống của một tân sinh viên như bao đứa bạn khác. Vậy mà chỉ một tuần nhập học đã khiến mình bật khóc, ngày đầu tiên, mình làm mất xe đạp, xe đạp mang từ quê lên, còn chưa kịp đi được 2km thì đã mất ngay hàng photo giấy tờ các thứ. Mình sợ lắm, không dám nói với gia đình.

Mấy hôm sau mượn xe bạn cùng phòng đến trường. Đến ngày thứ 4, đạp xe được 3km thì xe “đoàng”- nổ lốp. Lại đành dắt xe quay về tìm quán sửa xe. Đi được nửa đường thì… trời mưa tầm tã. Vừa lầm lũi dăt xe vừa tủi thân và nhớ nhà.

Về phòng trọ ướt như chuột lột. Cố gắng gọi về cho bố cho mẹ, cho đứa bạn thân nhưng không ai nghe máy, mình lúc ấy thật sự cần một lời an ủi động viên. Nhưng nghĩ lại, may mà bố mẹ không nghe máy, nghe máy rồi mình biết nói sao, nói rồi chỉ làm bố mẹ lo lắng, bố mẹ cũng chẳng thể làm gì.

Rồi chuyện ăn uống tắm giặt, mình bị lạ nước, người nổi mẩn đỏ ngứa ngáy, mặt thì mụn miếc tưng bừng. Mình chán nản, không muốn ra đường, bạn bè rủ rê không dám đi.

Nhưng mọi chuyện thì đ bao giờ dừng ở đó. Sau đó 5 hôm, đang trong nhà nấu ăn thì thấy thằng trộm mặt lù thò tay qua cửa sổ bớ con lap của mình. Ra giằng được lại thì nát thế này đây. Nghĩ nó bực. Đời còn cái * gì đâu. Túng quá làm liều mình mang chứng minh thư ra đường Láng cắm cho hết lút, mua tạm con máy tính mới để dùng nhưng may trời còn thương gặp đc anh chủ cầm đồ tốt bụng, 2 anh em ngồi tâm sự cả buổi chiều. Anh bảo:” Đ** thôi, còn bao nhiêu ra đầu đường có hàng máy tính Phong Vũ nó đang khuyến mại đấy mà mua, đọc pass bạn a Nam giảm giá thêm 10% nữa”.. Mình mừng rơi nước mắt chiều chạy ra đấy ngay…

Ôi bất ngờ v* là mình lại thấy anh Nam “chủ hàng cầm đồ” ngồi đó. Anh cười bảo mình: “Đ* hôm qua anh ra đấy cắm con xe, thấy mày thương hại nên ngồi nói chuyện chứ có biết clg đâu. Mua máy nhé…” Đ** anh luôn

Cuộc sống sinh viên của mình bắt đầu như thế, nhưng mình biết chặng đường này còn rất dài, rất nhiều khó khăn.

Nhìn các em 2k1 đang háo hức đến tương lai lên Hà Nội mà mình rơi nước mắt. Thôi các em ạ! Hà Nội này, có chuyện gì thì đi ngủ, hoặc uống cho say, chứ người Hà Nội bận lắm, không ai dỗ được đâu

Để tạo ra bài viết như thế này rất đơn giản. Viết bài luôn!

What do you think?

Written by Mr. Zero

Story MakerContent AuthorMeme MakerGallery MakerVideo MakerImage MakerYears Of Membership

Comments

Trả lời

Loading…

0

Comments

0 comments

Kẻ cắp gặp bà già…

Kẻ bệnh hoạn đứng đứng sát nữ sinh để tự sướng trên xe bus