in

Gửi các sĩ tử: Đừng đổ thừa cho phụ huynh!

Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé trong mồ hôi mướt mát, “Con làm được bài không?”, “Có ôn đúng tý nào không?”, “Liệu được mấy điểm”… Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ…Người bố vẫn im lặng…

“Người ta thường nói, nếu muốn hiểu được nỗi lòng của cha mẹ, hãy đến cổng trường vào những mùa thi.”

Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Sáu đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể. Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm tôi. Lúc thi xong, tôi cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình và cả bố: “Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!”.

Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng tôi lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả tôi.

Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười. Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện? Nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.

Bố toàn tâm toàn ý lo cho tôi. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi.

Vì thế, các sĩ tử tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố nếu kết quả có không như mong đợi. Vì các em đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy cả.

Nếu các em có kém cỏi, đó là lỗi của các em. Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Nếu các em có tài giỏi, đó là may mắn của các em. Đừng tự cao “Con hơn cha nhà mình có phúc”. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần.

Đừng quên nhé…

Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên bố cũng đang khóc vì tự hào.

Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, bố vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con.

May mắn nhất của các em những ngày này, không phải là đã trúng tủ hay có một quá trình ôn luyện như mong đợi. May mắn nhất là dù các em có thế nào, làm tốt hay dở, thì cũng vẫn luôn có ba mẹ luôn ở thật gần để lo lắng, san sẻ dù có cùng các em trong những giờ phút quan trọng của cuộc đời.

Nguồn: Beatvn

Để tạo ra bài viết như thế này rất đơn giản. Viết bài luôn!

What do you think?

Written by Mr. Zero

Story MakerContent Author

Comments

Trả lời

Loading…

0

Comments

0 comments

Oai vãi: CSGT hú còi dẫn đường cho một thí sinh đến điểm thi

Nguyễn Kim thu đổi tivi Asanzo: Có thể là PR tát nước theo mưa